Mẹ cầu thủ Nguyễn Lê Phát cảm nhận, con trai đam mê đá bóng ngay từ khi còn trong bụng mẹ, chơi bóng bằng cả trái tim.
Bật khóc khi con ghi bàn
Sáng 17/1, đợi con trai tận hưởng niềm vui trọn vẹn cùng đồng đội sau khi U23 Việt Nam giành chiến thắng trước U23 UAE trong trận tứ kết giải U23 châu Á 2026, mẹ tiền đạo Lê Phát (SN 2007) – bà Lê Thị Mỹ Linh (46 tuổi, xã Quảng Tân, tỉnh Lâm Đồng) mới nhắn tin cho con trai.
“Ngay sau trận đấu, Phát đã gọi điện chung vui với gia đình nhưng cuộc gọi không được dài. Lúc con về phòng nghỉ, mẹ con tôi mới có thời gian trò chuyện. Hai mẹ con bảo: ‘Sướng quá, vui quá. Việt Nam thắng rồi’”, bà Linh nói.

Khoảnh khắc con trai 19 tuổi ghi bàn mở tỉ số cho U23 Việt Nam, bà Linh bật khóc vì hạnh phúc. Cháu nội còn nhỏ đang ngủ say, bà và gia đình không dám hô to nhưng ai nấy đều nhìn nhau với ánh mắt hân hoan, phấn khởi. Bố và anh trai Phát thậm chí chạy ra đường để gào thét cho thỏa niềm vui.
Thành tựu có được hôm nay không chỉ của riêng Lê Phát mà còn của cả gia đình anh – người cha ít nói nhưng luôn dõi theo, ủng hộ con; người mẹ nhỏ nhắn nhưng sẵn sàng gánh vác cả giấc mơ cầu thủ của con.
Bà Linh nói vui: “Phát đam mê đá bóng từ lúc còn trong bụng mẹ bởi cu cậu đạp dữ lắm”.
Bà nhớ mãi hình ảnh Phát mê chơi trái bóng lúc còn thơ bé. Dù được bố mẹ mua cho nhiều món đồ chơi, cậu vẫn thích nhất trái bóng tròn.
Khi vào cấp 1, Phát thường đá bóng cùng lũ bạn trong xóm. Lớn hơn chút, Phát chủ động xin bố mẹ cho đi tập bóng đá chuyên nghiệp. Anh nhiều lần năn nỉ mẹ gọi điện cho các câu lạc bộ đào tạo với hy vọng được nhận vào huấn luyện.
“Tôi hứa với con sẽ tìm hiểu. Năm ấy, tôi gọi điện cho một học viện đào tạo cầu thủ trẻ, họ trả lời chỉ nhận trẻ từ 10 tuổi trở lên.
Phát thất vọng lắm. Con bảo với tôi: ‘Giờ con mới 8 tuổi, bao giờ cho đến 10 tuổi để được vào câu lạc bộ’. Mới là đứa trẻ học lớp 3 mà đã quyết tâm như thế”, bà Linh kể.
Bà tiếp tục tìm hiểu các học viện bóng đá khác. Năm Phát 9 tuổi, bà Linh hay tin một học viện bóng đá tuyển sinh ở Cần Thơ. Hai mẹ con không quản ngại, gói ghém quần áo bắt xe khách vào trong đó dự tuyển. Với tài năng thiên bẩm, Phát vượt qua nhiều đứa trẻ khác, được chọn vào huấn luyện tại học viện.
“Đó là dấu mốc quan trọng để con theo đuổi trái bóng – thứ con đam mê hơn tất cả”, mẹ Phát xúc động nói.

Kể từ đó, bà Linh đồng hành cùng con trên mọi chặng đường. Năm 11 tuổi, Phát chuyển đến Hưng Yên luyện tập, bà khăn gói đi cùng con.
Không nỡ để đứa con bé bỏng ở lại đây một mình, bà giao việc nhà lại cho chồng để ra Bắc làm việc. Dù vất vả mưu sinh, chật vật làm quen với cuộc sống mới nhưng bà vẫn cam lòng vì được ở gần con.
“Khoảng thời gian đó kéo dài khoảng 3 tháng. Tôi thuê trọ, làm nhiều việc như rửa bát thuê, bưng bê ở quán phở… rồi mỗi cuối tuần lại đến học viện thăm con.
Khi con cứng cáp hơn, tôi về quê. Thế nhưng, mỗi khi con đi đá giải, tôi vẫn đi theo để cổ vũ, hỗ trợ con”, bà Linh kể.
Bà nhớ rõ từng dấu mốc phát triển của con trai trong sự nghiệp sân cỏ. Mỗi lần con được gọi lên tuyển, tham gia giải đấu lớn, người mẹ ấy đều vui mừng khôn xiết.
Một lần, Phát và đồng đội có trận thua ngay trên sân nhà. Bà Linh thấy rõ con trai buồn nhưng không dám hỏi han nhiều, sợ con càng buồn thêm. Lần ấy, bà đã nghĩ: “Có khi nào con vì trận thua này mà xuống tinh thần?”.
“Khi thấy con phấn chấn trở lại, tôi mới gặng hỏi. Con cười bảo: ‘Làm gì có chuyện con từ bỏ dễ thế’. Phát thực sự là đứa trẻ kiên trì, quyết tâm và yêu bóng đá”, bà nói.
Chàng trai hiền lành, ít nói
Kể từ ngày vào huấn luyện tại học viện, Phát thường xuyên xa nhà. Mỗi năm, anh chỉ có 1, 2 dịp về quê là nghỉ hè và tết Nguyên đán.
“Năm nào con tập trung đá giải thì có khi dịp hè cũng không được về. Gia đình kết nối với con qua điện thoại, mọi người thường xuyên gọi điện, nhắn tin hỏi thăm và động viên con”, bà Linh cho biết.

Phát là chàng trai hiền lành, ngoan ngoãn và khá ít nói. Trên sân cỏ là cầu thủ năng nổ, thi đấu lăn xả với tinh thần thép nhưng với gia đình, anh chàng vẫn là đứa con bé bỏng, ngây thơ, chẳng có sở thích gì đặc biệt ngoài trái bóng.
“Mỗi dịp về quê, Phát chỉ quanh quẩn ở nhà chơi với bố mẹ, anh chị em và các cháu. Thấy bố mẹ làm gì, Phát đều đến giúp đỡ hoặc ngồi cạnh kể cho bố mẹ nghe chuyện này, chuyện kia.
Lúc rảnh rỗi hơn, con lại sang nhà ông bà, chú bác hoặc hàng xóm thăm hỏi. Phát ngoan ngoãn nên được mọi người cưng lắm”, bà Linh nói.
Mỗi dịp con về nhà, bà Linh lại nấu cho con những món ngon. Cùng con tận hưởng không khí ấm áp bên mâm cơm gia đình là cách bà hun đúc cho con động lực phấn đấu.
“Con và các đồng đội đang đứng trước trận đấu quan trọng của giải U23 châu Á. Tôi chúc cho con và đội tuyển thi đấu vững vàng, tỏa sáng trên sân cỏ, đem chiến thắng về cho người hâm mộ nước nhà”, mẹ Lê Phát xúc động.
