Vụ nhạc sĩ Minh Khang dọa đánh tài xế: Luật sư nói thẳng, cả hai bên đều vi phạm pháp luật
“Việc tự ý tung hê thông tin cá nhân của người khác lên mạng không phải là lên tiếng bảo vệ bản thân mà là hành vi tự tước đi vũ khí pháp lý của chính mình và biến mình thành người vi phạm” – Luật sư Hoàng Hà (Đoàn luật sư TP.HCM) khẳng định.
“Việc tự xử trên mạng xã hội mang lại rủi ro quá lớn”

Trao đổi với Dân Việt, Luật sư Hoàng Hà (Đoàn luật sư TP.HCM) cho rằng đây là một câu chuyện mang tính chất sai phạm nối tiếp sai phạm, trong đó cả hai bên đều có những hành vi vi phạm pháp luật ở các khía cạnh khác nhau.
“Đối với nhạc sĩ thì việc say xỉn, mất kiểm soát dẫn đến lời lẽ khiếm nhã, chửi bới và đe dọa tài xế là hành vi vi phạm pháp luật. Hành vi này xâm phạm trực tiếp đến danh dự, nhân phẩm của người khác được bảo vệ theo Điều 34 Bộ luật Dân sự 2015 và có dấu hiệu vi phạm hành chính về trật tự công cộng.
Nhạc sĩ Minh Khang đã thừa nhận sai và xin lỗi nhưng lời xin lỗi đăng trên trang cá nhân, khóa bình luận, sau một tuần im lặng cũng khó lòng được xem là chân thành trong mắt dư luận. Tôi cho rằng nghệ sĩ là người có sức ảnh hưởng công chúng lại càng phải ý thức rằng mỗi hành vi của mình dù trong không gian riêng tư nhất thì nghệ sĩ đều mang theo trọng lượng lớn hơn người bình thường.
Công chúng kỳ vọng ở người nổi tiếng không phải sự hoàn hảo mà là sự nhất quán giữa hình ảnh họ xây dựng và cách họ đối xử với những người xung quanh từ người lao công trên đường cho tới người phục vụ ở quán cafe hay cả tài xế” – luật sự Hoàng Hà khẳng định.

Cũng theo luật sư Hoàng Hà, việc tài xế taxi sử dụng camera hành trình ghi lại sự việc là hợp pháp nhằm mục đích an ninh. Tuy nhiên hành vi tự ý trích xuất và phát tán video có chứa hình ảnh, giọng nói của khách hàng lên mạng xã hội, cộng thêm việc bất hợp tác khi hãng xe yêu cầu gỡ bỏ, là vi phạm pháp luật nghiêm trọng.
Hành vi này đi ngược lại Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025 và Bộ luật Dân sự 2015. Tài xế đã nhầm lẫn giữa quyền thu thập chứng cứ và quyền phán xét. Thay vì giao nộp video cho Công an hoặc hãng xe để tố cáo hành vi sai trái của khách hàng, tài xế lại chọn cách bêu rếu trên mạng. Đánh đổi lại, tài xế bị mất công việc (bị khóa tài khoản vĩnh viễn) và hoàn toàn có thể bị phạt tiền từ 10 – 20 triệu đồng nếu cơ quan chức năng vào cuộc xử lý vi phạm về dữ liệu số.
“Trong sự việc này, không có ai đúng hoàn toàn. Cái sai của khách hàng là lỗi về hành vi ứng xử, thiếu tôn trọng người khác. Tuy nhiên, cái sai của tài xế lại là lỗi cố ý lợi dụng công cụ công nghệ để xâm phạm quyền riêng tư và dữ liệu cá nhân. Sự phẫn nộ trước hành vi lăng mạ của khách hàng không thể được dùng làm “kim bài miễn tử” để hợp thức hóa cho hành vi vi phạm pháp luật của tài xế.
Sự bức xúc của dư luận là hoàn toàn dễ hiểu vì tâm lý chung luôn đồng cảm với người lao động (tài xế) khi họ bị xúc phạm. Tuy nhiên dưới lăng kính pháp lý thì bản án từ dư luận và việc tự xử trên mạng xã hội mang lại rủi ro quá lớn” – luật sư nhận định.

Theo luật sư Hoàng Hà, cách xử lý tốt nhất và khôn ngoan nhất để tài xế vừa lên tiếng bảo vệ được danh dự, vừa xử lý được khách hàng sai phạm mà không vi phạm pháp luật, gồm các bước sau:
Thứ nhất, tài xế nên tìm đến nơi có thẩm quyền thay vì cộng đồng mạng. Ngay sau cuốc xe, tài xế cần gửi toàn bộ bằng chứng (video, ghi âm gốc) cho bộ phận hỗ trợ của hãng. Đây là hành động lên tiếng hiệu quả nhất, buộc hãng phải khóa tài khoản khách hàng, đưa khách vào danh sách đen (blacklist) và có thể yêu cầu khách hàng bồi thường hoặc xin lỗi đối tác của mình.
Nếu mức độ lăng mạ, đe dọa nghiêm trọng, tài xế mang nguyên vẹn đoạn video đến Công an phường/xã nơi xảy ra sự việc để làm đơn tố giác. Khi đó, pháp luật sẽ thay tài xế trừng trị khách hàng bằng các chế tài hành chính hoặc hình sự. Khách hàng sai phạm sẽ phải nộp phạt và công khai xin lỗi theo quyết định của cơ quan nhà nước.
Thứ hai, đó là cách chia sẻ cảnh báo hợp pháp trên mạng xã hội. Nếu tài xế vẫn muốn chia sẻ sự việc lên các hội nhóm nghề nghiệp để xả nỗi bức xúc và cảnh báo đồng nghiệp, họ hoàn toàn có quyền làm vậy, nhưng bắt buộc phải tuân thủ nguyên tắc ẩn danh tuyệt đối bằng cách thuật lại diễn biến câu chuyện bằng văn bản. Nếu đăng video, hình ảnh thì phải che mờ hoàn toàn khuôn mặt, làm méo giọng nói, che các thông tin nhận dạng (như tên, địa chỉ nhà, biển số xe của khách…). Tuyệt đối không dùng những từ ngữ xúc phạm ngược lại khách hàng để tránh cấu thành hành vi vu khống hoặc làm nhục người khác.
Đối với khách hàng, cách xử lý tốt nhất chính là những gì anh ấy đã làm (dù hơi muộn) là công khai thừa nhận lỗi lầm, xin lỗi người bị hại và sử dụng quyền báo cáo nội bộ lên ứng dụng để yêu cầu bảo vệ quyền riêng tư chính đáng của mình.
Vì sao lời xin lỗi của nhạc sĩ Minh Khang không phát huy tác dụng?
Xét về khía cạnh truyền thông, chuyên gia truyền thông Nguyễn Triệu Thanh Tâm cho rằng lời xin lỗi của nhạc sĩ Minh Khang không nhận được sự ủng hộ từ phía công chúng là điều không mấy khó hiểu.
“Trước hết, yếu tố thời điểm phản hồi là một bất lợi rõ rệt. Video bắt đầu lan truyền từ khoảng ngày 11/3, nhưng đến ngày 18/3, phía Minh Khang mới có phát ngôn chính thức. Trong môi trường mạng xã hội, khoảng trễ gần một tuần là đủ để dư luận hình thành định kiến ban đầu, đồng thời xuất hiện nhiều luồng diễn giải theo hướng tiêu cực.
Khi đó, phát ngôn chính thức thường rơi vào thế bị động, mang tính giải thích hơn là định hướng. Khoảng trống thông tin càng kéo dài, câu chuyện càng dễ bị dẫn dắt bởi bên thứ ba, khiến việc kiểm soát khủng hoảng trở nên khó khăn hơn” – chị chia sẻ.

Theo chuyên gia Nguyễn Triệu Thanh Tâm, dù nội dung xin lỗi của nhạc sĩ đã bao gồm những yếu tố cơ bản như nhận lỗi cá nhân và giải thích nguyên nhân, nhưng vẫn thiếu chiều sâu ở khía cạnh hành động. Đặc biệt, chưa thấy rõ các bước khắc phục cụ thể đối với người bị ảnh hưởng trực tiếp là tài xế. Trong truyền thông khủng hoảng, sự khác biệt giữa “thừa nhận sai” và “chịu trách nhiệm” nằm ở hành động đi kèm. Khi chưa có những động thái mang tính cá nhân hóa như liên hệ trực tiếp, ví dụ như một cuộc gọi hay gặp mặt để xin lỗi, lời xin lỗi công khai trên mạng xã hội dễ bị nhìn nhận là nhằm xoa dịu dư luận, cứu vãn hình ảnh nhiều hơn là thể hiện thiện chí thực sự, từ đó khó tạo được sự đồng cảm bền vững từ công chúng.
Một điểm đáng chú ý khác là việc lồng ghép yếu tố “bị hại” trong thông điệp, khi Minh Khang đề cập đến việc clip bị phát tán và ảnh hưởng đến đời sống cá nhân. Dù điều này có thể đúng về mặt pháp lý, nhưng về mặt truyền thông lại dễ làm phân tán trọng tâm. Khi thông điệp xin lỗi không tập trung hoàn toàn vào sai phạm của bản thân, công chúng có thể cảm nhận rằng người trong cuộc đang chia sẻ trách nhiệm hoặc mở thêm hướng tranh luận. Điều này làm suy giảm hiệu quả của lời xin lỗi, vốn cần sự rõ ràng và nhất quán.
Chuyên gia truyền thông cũng nhận định diễn biến sau phát ngôn cũng cho thấy việc kiểm soát khủng hoảng chưa thực sự hiệu quả. Thay vì khép lại câu chuyện, dư luận tiếp tục chuyển hướng sang các vấn đề khác như việc tài xế bị khóa tài khoản hay câu chuyện quyền lợi người lao động. Đây là dấu hiệu của một “khủng hoảng thứ cấp”, khi sự việc ban đầu bị mở rộng thành một chủ đề mang tính xã hội.
“Đáng chú ý, trong tâm lý đám đông, công chúng thường có xu hướng đứng về phía “người yếu thế”, ở đây là người lao động trực tiếp chịu ảnh hưởng. Khi câu chuyện vô tình bị đẩy sang thế đối lập giữa người có sức ảnh hưởng và một cá nhân ít quyền lực hơn, khủng hoảng không còn là vấn đề hành vi đơn lẻ mà dễ bị diễn giải thành xung đột mang màu sắc bất cân xứng quyền lực. Đây thường là “tử huyệt” trong truyền thông, bởi một khi dư luận đã định vị câu chuyện theo trục này, việc đảo chiều nhận thức trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Ở góc độ rộng hơn, mức độ phản ứng mạnh của công chúng còn đến từ sự “lệch pha hình ảnh”. Minh Khang vốn gắn với hình ảnh điềm đạm, gia đình và chuẩn mực, trong khi hành vi xuất hiện trong clip lại mang tính đối đầu và thiếu kiểm soát. Sự mâu thuẫn này tạo ra cảm giác kỳ vọng bị phá vỡ, khiến phản ứng không chỉ dừng ở việc phê phán hành vi mà còn đi kèm với sự thất vọng. Khi khoảng cách giữa hình ảnh đã xây dựng và hành vi thực tế càng lớn, mức độ khủng hoảng càng dễ bị khuếch đại và kéo dài” – bà Nguyễn Triệu Thanh Tâm nhận định.
Nguồn: danviet.vn
